“Giờ còn làm ra vẻ đạo đức giả đến hỏi han gì nữa chứ? Biết rõ Tri Thu có về cung hay chưa, trong lòng các nàng chẳng phải hiểu rõ hơn ai hết sao?” — Vừa nhắc đến Tri Thu, mắt Sơ Hạ lại lập tức rưng rưng, nhưng vì sợ tiểu thư trông thấy mà đau lòng, nàng cố nén lệ quay đi. “Chúng chỉ đang giả vờ giả vịt để tránh hiềm nghi, vờ như bây giờ mới biết chuyện Tri Thu mất tích mà thôi… cứ mặc kệ chúng đi. Dù gì cũng chẳng cần chúng ta ra mặt ngăn, đám thị vệ ngoài cung cũng đủ khiến bọn chúng đụng tường mà quay đầu rồi.” — Dung Uyển Tịch nhàn nhạt nói. Không rõ các thị vệ ngoài cửa đã nói gì với Đông Tuyết, chỉ nghe nàng kia lại cất mấy câu nữa, nhưng nói nhỏ nhẹ, hai người trong phòng không nghe rõ. Một lát sau, Đông Tuyết liền rời đi, trước cửa Y Lan cung lại trở về với vẻ tĩnh lặng thường ngày. Sơ Hạ cố nén nước mắt, không dám nói thêm lời nào. Dung Uyển Tịch lòng nặng trĩu, cũng chẳng buồn mở miệng. Không có Tri Thu, sự yên tĩnh trong phòng dường như càng trở nên trĩu nặng, khác hẳn mọi khi. Người đã khuất, bóng hình giọng nói cũng chẳng còn lưu lại… Sinh mệnh con người thật mong manh, nàng ra đi rồi, cứ như chưa từng tồn tại nơi cõi thế này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương