Hoàng thượng ôm Dung Uyển Tịch lên xe ngựa, dọc đường cũng không buông nàng ra. Sơ Hạ nhìn thấy hoàng thượng đối với tiểu thư vẫn một mực tận tâm như vậy, trong lòng không khỏi bớt đi đôi chút oán trách. Thực ra, cái chết của Tri Thu, dù hoàng thượng có lỗi, nhưng cũng chẳng thể trách quá nặng. Lỗi của hoàng thượng, cũng như lỗi của nàng và tiểu thư, chỉ là đã xem nhẹ sự tàn độc của kẻ khác, hành động lại chậm một bước. Chẳng ai cố ý để Tri Thu chết cả. Đã là bậc cửu ngũ chí tôn, sao có thể ngày ngày để tâm đến một tiểu cung nữ? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương