Suốt dọc đường không ai nói gì, đoàn người theo bước Tiểu Phúc Tử dẫn đường, càng đi càng vào chốn heo hút gần ngự hoa viên.

Dung Uyển Tịch không hỏi tình hình. Dù là chuyện gì, nàng biết người kia chắc chắn đã chết. Nếu không, Tiểu Phúc Tử đã chẳng im lặng đến vậy, cũng chẳng dẫn họ đến giếng nước mà nên là quay về Y Lan cung. Tiểu Phúc Tử tuy còn nhỏ tuổi nhưng làm việc ổn trọng, nếu còn cơ hội cứu sống, hắn ắt đã gọi ngự y từ lâu.

Gần đến tường thành cung, nàng thấy bên giếng trong rừng có mấy thị vệ cầm đèn lồng, còn có Tiểu Lộc Tử. Ngoài ra, trên mặt đất… nằm một người.

Có thể… cũng chưa chắc là Tri Thu. Có khi Tiểu Phúc Tử nhận nhầm. Trước đó cũng vừa vớt được một bộ xương cốt, chứng tỏ chuyện tìm thấy xác người trong giếng cung đình chẳng hề hiếm lạ. Biết đâu đây chỉ là một cung nữ nào đó chết từ đời tiên đế.

Nàng tự an ủi như vậy, nhưng từng bước chân lại càng thêm nặng nề. Chủ tớ nắm chặt tay nhau, muốn tìm chút dũng khí trong lòng nhau mà bước tiếp, nhưng càng lúc càng đi chậm.