Trước cửa Sương Lộ các, quả thật có mấy thị vệ đang canh giữ. Nhưng nhìn vào trang phục của họ, lại không phải là đám thị vệ phẩm cấp thấp thường dùng khi phong cung, mà là mấy ngự tiền đới đao thị vệ – chính là những người vẫn thường theo sát bên cạnh hoàng thượng ngày thường.

Ngoài sáu thị vệ đứng nghiêm bất động như tùng ở cửa, trên bậc thềm trước ngưỡng cửa còn có một thái giám đang tựa vào khung cửa mà ngồi. Trong ánh đèn lồng treo trên mái hiên, có thể lờ mờ nhận ra dung mạo và trang phục – thì ra là… Tiểu Phúc Tử!

Như vậy… đêm nay hoàng thượng ở lại Sương Lộ các!

Dung Uyển Tịch chỉ thấy trong lòng trĩu nặng, vị đắng đã dâng lên tận khóe miệng.

Nơi này tuyệt không phải chốn an toàn, nàng liền kéo tay Sơ Hạ, lặng lẽ rút lui một đoạn. Ra khỏi phạm vi có thể bị thị vệ nghe thấy, Dung Uyển Tịch mới thấp giọng nói: