Tiểu Đào lúc này quả thực đã bị dọa cho ngơ ngẩn, đầu óc trống rỗng, Đông Tuyết nói gì nàng cũng chỉ biết nghe theo. Đông Tuyết kéo quần lụa của nàng ta xuống, rồi nhắm mắt lại, cởi luôn cả quần trong, sau đó quay người đến bãi cỏ vương máu khi nãy của Tiểu Đào, nhổ từng ngụm nước bọt lên chiếc quần trong, làm ướt nó rồi nhanh chóng dùng nó lau vết máu dính trên cỏ.

Máu vương trên đất có thể bị lớp cỏ che phủ, dù có người tới cũng chưa chắc nhìn ra. Nhưng máu trên lá cỏ thì lại khác, dễ dàng bị phát hiện. Nay Đông Tuyết lau sơ qua khiến vết máu không còn quá rõ, nhìn qua sẽ khó phát hiện hơn.

Nàng không dám chậm trễ quá lâu, lau xong thì cũng chẳng xử lý quá kỹ, chỉ cần nhìn không ra là được. Sau đó đưa chiếc quần trong cho Tiểu Đào, nói: “Mặc vào đi.

“Ơ…? Tiểu Đào hiển nhiên thấy ghê bẩn.

“Ơ cái gì? Về rồi giặt! Giữ được cái mạng quan trọng, hay sạch sẽ quan trọng?