Tri Thu cười lạnh một tiếng, nói:

“Ta sinh ra đã mệnh tốt, có số làm chính thất. Sao? Ngươi ghen tị à?

“Đúng thế, bổn cung sao lại không ghen tị cho được… – Bạc Hinh Lan khẽ thở dài –

“Cả đời này của bổn cung, chính là bị hủy bởi thân phận làm thiếp. Nếu không phải thế, với đức hạnh của bổn cung, dù gì cũng có thể sống một đời bình an, đâu đến nỗi cứ bị tiểu nhân nhòm ngó. Nhưng mà Tri Thu à, ngươi có mệnh tốt thật đấy, nhưng giữ được hay không, lại là chuyện khác. Bổn cung hỏi ngươi, mệnh tốt của ngươi, dựa vào ai mà có?

“Dĩ nhiên là dựa vào chính ta và tổ tiên phù hộ. Chẳng lẽ lại dựa vào ngươi chắc? – Tri Thu đáp.