“Dù có nói ra thì cũng vô ích, ta hà tất phải phí lời vô nghĩa? – Tri Thu lạnh nhạt nói. “Tri Thu cô nương… – Bạc Hinh Lan yếu ớt thở hổn hển một lúc, mới cất lời – “Bổn cung biết, vì vụ trúng độc của bổn cung mà Thái hậu cùng bệ hạ điều tra triệt để, liên lụy khiến ngươi bị giam vào Thận Hình Ty, trong lòng tất sinh bất mãn với bổn cung. Nhưng một khi Thái hậu đã giao bổn cung tra xét chuyện này, thì bổn cung không thể không làm rõ. Việc này sớm muộn gì cũng phải sáng tỏ, cứ kéo dài thế này, đối với cả hai bên đều bất lợi, chẳng phải sao? “Nếu đã không muốn kéo dài, nương nương cứ ra tay xử lý là được. – Tri Thu nói. Bạc Hinh Lan hít sâu một hơi, dường như đang cố đè nén lửa giận. Yên lặng chốc lát, ngữ khí cũng chẳng còn hiền hòa như trước, mang theo chút khó chịu: “Tri Thu, bổn cung hỏi ngươi, Tiểu Đào nói, thấy ngươi trước khi yến tiệc bắt đầu đã đến Ngự thiện phòng. Ngươi đến đó làm gì? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương