Trong cung Chung Túy, Bạc Hinh Lan đang uống thang thuốc do Thái y đưa tới dưới sự hầu hạ của Ngô ma ma. Uống cạn một bát, nàng để mặc cho Ngô ma ma lau miệng, rồi cảm khái nói: “Giờ có ma ma ở bên, bản cung lại nhớ đến quãng thời gian ở vương phủ năm xưa. Khi đó bản cung đang mang thai, chính là ma ma và cô cô Kính Mẫn chăm sóc… Nếu không có ma ma và cô cô Kính Mẫn, bản cung thật không biết Hưng nhi sẽ phải trải qua những gì… Ngô ma ma cười khẽ, đáp: “Tất cả đều là phúc khí của nương nương, nô tỳ nào dám nhận công lao. Bạc Hinh Lan áy náy nói: “Vào đến cung Vị Ương rồi mà vẫn không tránh khỏi làm phiền đến ma ma, trong lòng bản cung thật cảm thấy không yên. “Xin nương nương yên tâm, đây là bổn phận của nô tỳ. Thái hoàng thái hậu đóng cung lễ Phật, phái nô tỳ đến cung Thái hậu để phụng sự, nô tỳ tất nhiên phải nghe theo phân phó của Thái hậu. Ngô ma ma cung kính nói. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương