“Uyển Tịch, chẳng phải mẫu thân ngươi đã mất do khó sinh khi sinh ngươi ra sao? Hoàng thượng cất giọng bình thản hỏi. “Không, mẫu thân ta chưa chết, bà vẫn còn sống! Dung Uyển Tịch đáp, “Mẫu thân ta là người Tuyết quốc, chỉ là đã trở về Tuyết quốc mà thôi! Nhưng chuyện trong đó quá phức tạp, nhất thời không thể nói rõ. Bệ hạ, ta nhất định phải gặp được mẫu thân! Ta phải tận mắt thấy bà vẫn bình an! Người giúp ta, được không? Thấy trong mắt Dung Uyển Tịch ánh lên tia lệ quang, nghe nàng cất lời khẩn cầu: “Người giúp ta, được không?, lòng nghi kỵ của hoàng thượng đã bắt đầu dao động, chỉ còn một chiếc đinh sắt chống đỡ cả tòa cung điện đồ sộ, chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể sụp đổ. Nhưng nghĩ đến mảnh giấy tối qua, nhớ lại lời nhị ca nói: “Cục diện này sẽ khép lại… Lẽ nào điều nhị ca ám chỉ chính là chuyện hôm nay? Đây là lần thứ hai nàng cầu xin hắn. Lần đầu là ngày hôm qua. Nhưng hôm qua hắn đã không đáp ứng. Vậy hôm nay thì sao? Hắn sẽ đồng ý ư? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương