“Vậy thì làm phiền Lục đại nhân rồi. Tần Dĩnh Nguyệt mỉm cười, đưa chậu nước cho Lục thái y, không hề khách sáo từ chối. Lục Nguyên Tu cầm lấy chậu nước, trong lòng có chút không thoải mái. Nửa đời người lăn lộn trong cung, hầu hạ ba triều hậu cung, vậy mà đây là lần đầu tiên phải tự tay bưng chậu nước cho người ta — vị Tần tiểu chủ này, quả nhiên không phải kẻ tầm thường. Nhưng biết sao được? Ai bảo ông ta tuổi già vận xui, không may gặp phải chuyện này đúng lúc thế cờ thay đổi. Lục thái y tự tay đem nước ra đổ. Vừa vào lại trong phòng, Tần Dĩnh Nguyệt đã vội vàng bước tới đón lấy, mỉm cười áy náy nói: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương