Người một triều, lòng một đời. Hậu cung triều bọn họ thuở ấy, chẳng có ai lanh lợi khéo léo bảy phần thông minh như Dung Uyển Tịch hay Tần Dĩnh Nguyệt. Nhân vật lợi hại nhất cũng chỉ đến mức biết nhẫn nhịn như Bạc Hinh Lan là cùng. Bởi thế, nếu dùng cách cũ của triều trước để đối phó với người nay, tất sẽ chẳng đâu vào đâu.

Thái hậu ngồi vuốt ve cây trâm đồi mồi đặt trên bàn trang điểm, là món quà tiên đế ban cho bà khi bà vừa mới nhập cung. Khác hẳn với những món lễ vật vô tình vô nghĩa ban cho các phi tần khác, tiên đế vẫn luôn dành cho bà những vật tặng đầy ý nghĩa. Cây trâm này tuy không phải món đặc biệt gì, nhưng lại là một trong số ít những quà tặng suốt cả đời người ấy trao cho bà. Món nào bà cũng yêu quý chẳng rời tay...

Thế mà giờ đây, chỉ còn có thể nhìn vật nhớ người. Người ấy đi rồi, bà mãi mãi chẳng thể gặp lại nữa.

Thái hậu trầm ngâm thật lâu, rồi mới cất lời:

“Trước tiên hãy nhốt ba tên nô tỳ đó lại. Đợi đến khi Bạc Hinh Lan khỏi hẳn, chuyện này cứ giao cho nàng ta tra xét, ai gia cũng bớt bận tâm.