Tiểu Đào nói tiếp:

“Tuy tiểu chủ ngày thường có phần lạnh nhạt với Hạ Quả, nhưng dù sao nàng ta cũng là cung nữ trong Sương Lộ Các, tiểu chủ sao có thể không lo lắng? Tiểu chủ sợ Hạ Quả ra ngoài gây chuyện, liền sai nô tỳ đi tìm. Nhân tiện cũng bảo nô tỳ đến ngự thiện phòng lấy ít cao hoa hồng. Sau khi lấy được cao hoa hồng, trên đường quay về, nô tỳ tiện thể đi vào khu rừng gần đó tìm Hạ Quả, còn tưởng nàng ta mải bắt ve sầu, quên mất thời gian… Nào ngờ…

Nói tới đây, Tiểu Đào bỗng toàn thân run rẩy, bất giác vòng tay ôm lấy cánh tay mình, lắp bắp nói:

“Không ngờ… không ngờ nô tỳ lại thấy được thi thể của Hạ Quả trong rừng! Nô tỳ vừa gọi tên nàng ta vừa đi vào sâu trong rừng, không để ý đường dưới chân. Bất thình lình bị thứ gì đó vấp phải, cúi đầu nhìn xuống thì thấy… thì thấy chính là Hạ Quả! Hạ Quả đã… đã… đã chết cứng từ lâu rồi!

Nàng nói rồi liền dập đầu thật mạnh, như thể muốn dùng hành động đó để áp chế nỗi sợ hãi và run rẩy trong lòng mình.