Tiếng hét của Đông Tuyết vừa thê lương vừa sắc bén, xuyên qua cả tiếng ca nhẹ nhàng của ca cơ, trong khoảnh khắc vang vọng khắp đại điện. Âm thanh ấy khiến mọi người bất giác đồng loạt ngoái đầu nhìn về nơi phát ra tiếng động...

Chỉ thấy Bạc Hinh Lan toàn thân co giật vài cái, hai mắt trợn trắng, rồi đổ ập người xuống chiếc bàn thấp! Lực va đập khiến bát đũa trên bàn rơi loảng xoảng xuống đất, âm thanh rợn người khiến ai nấy đều dựng đứng tóc gáy.

Đám ca cơ, vũ cơ sớm đã bị cảnh tượng ấy dọa cho sợ đến sững sờ, ngừng cả nhạc lẫn múa. Những vũ cơ gần chỗ Bạc Hinh Lan nhất thất thanh hét lên “A! rồi vội vã lui ra xa.

Dung Uyển Tịch cũng bị cảnh tượng bất ngờ ấy dọa cho chấn động, không kìm được đứng bật dậy, ánh mắt gắt gao nhìn về phía Bạc Hinh Lan. Sự việc xảy ra quá đột ngột, Hoàng thượng nhất thời cũng chưa kịp phản ứng, chỉ ngây người nhìn về phía đó giống hệt nàng.

Đông Tuyết vừa sợ hãi, vừa đau lòng, vừa kinh hoảng, quỳ gục dưới đất, ôm lấy Bạc Hinh Lan mà gào khóc thảm thiết: