Trong lòng Tri Thu lo lắng cho Trác Tửu, suốt dọc đường cứ thế cắm đầu chạy, hoàn toàn không rảnh rỗi để suy nghĩ xem trong chuyện này liệu có điểm nào đáng ngờ. Nàng chỉ một lòng một dạ muốn mau chóng gặp được Trác Tửu, chỉ mong xác nhận rằng huynh ấy vẫn bình an vô sự. Chạy thẳng một mạch đến ngoài ngự thiện phòng, lúc này mới hơi định thần lại. Nơi này người qua kẻ lại đông đúc, nếu thật sự có chuyện gì, thì tuyệt đối không thể để ai nhìn ra được. Bởi thế nàng cẩn thận nấp sau bức tường viện, len lén quan sát bốn phía… Thế nhưng, đập vào mắt nàng chỉ là những nô tài đang tất bật bưng bê thức ăn qua lại, hoàn toàn không thấy bóng dáng Trác Tửu đâu cả. Nơi tầm mắt chưa thấy, nàng lại vòng ra sau tường hậu tìm, rồi chạy sang phía bên kia nhìn tiếp, vậy mà vẫn chẳng thấy bóng Trác Tửu đâu. Nơi đông đúc thế này, chẳng lẽ Trác Tửu lại trốn trong ngự thiện phòng? Càng tìm không thấy, lòng nàng càng như lửa đốt. Giờ phút này, tất cả tâm trí đều dồn về sự an nguy của Trác Tửu, đến nước này vẫn chưa một lần nghĩ đến khả năng bản thân đã rơi vào bẫy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương