Lúc này Hoàng thượng đã nghe ra được ẩn ý trong lời của Tiểu Đào, liền nói: “Cũng được, vậy để chủ tử ngươi nghỉ ngơi cho tốt. Nếu còn thấy khó chịu, cứ lập tức gọi Thái y đến xem là được. Tiểu Đào vâng một tiếng, rồi vội vã lui xuống. Dung Uyển Tịch mỉm cười nhìn Hoàng thượng một cái, không nói lời nào, chỉ là cúi đầu chờ Hoàng thượng bước trước. Hoàng thượng hơi mấp máy môi, định nói đôi lời giải thích, nhưng rốt cuộc lại chẳng nói ra được gì. Vừa rồi nghe tiểu nha đầu Tiểu Đào kia hổn hển bẩm báo, hắn còn tưởng bên chỗ Dĩnh Nguyệt thật sự xảy ra chuyện lớn gì, nên mới sinh lòng lo lắng, quả thực là chân thật, không có gì đáng phải giấu. Giống như hôm đó từ biên cương truyền về tin tức, chẳng phải Uyển Tịch cũng từng lo lắng hồi hộp đó sao? Haizz… hắn chẳng qua chỉ bị chính sự hẹp hòi của mình tát cho một bạt tai mà thôi, chứ tuyệt không phải vì lưu luyến tình cũ. Mong rằng Uyển Tịch cũng có thể nghĩ tới điều này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương