Sáng sớm mùng chín tháng Ba, sứ thần các nước lần lượt nhập cảnh vào kinh thành của Phong quốc. Đến khi triều sớm kết thúc, sứ thần của Vân quốc, Hỏa quốc và Vũ quốc đều đã tới, chỉ còn hai vị hoàng đế – cũng là trọng điểm trong lần tụ hội này – là Lôi quốc và Tuyết quốc, vẫn chưa đến.

Dung Uyển Tịch đã sớm chuẩn bị chu đáo cho đại lễ Tằm Thần cùng yến hội đêm tại Bồng Lai điện, chỉ mong ngày trọng đại ngày mai có thể diễn ra suôn sẻ, tuyệt đối đừng xảy ra biến cố gì.

Nàng cũng mong rằng, có thể từ chỗ Mộ Dung Diễm, tìm được một chút tin tức về mẫu thân của mình.

Sau khi hạ triều, hoàng thượng lại lập tức đến Y Lan cung, hệt như không thể chịu nổi dù chỉ chậm một khắc không gặp nàng. Dung Uyển Tịch thấy hắn cười cợt bước vào điện, chỉ cảm thấy nhức đầu — nhìn hắn lượn tới lượn lui cả ngày, quả là đủ khiến người ta phiền lòng.

“Vừa rồi truyền tin đến nói sứ thần các nước đã nhập kinh, chàng có muốn sai người hỏi han quan tâm đôi chút không? – Phiền thì phiền, nhưng chuyện đứng đắn vẫn phải nói.