“Chính là khi ở núi Tử Vân đó, Dung Uyển Tịch hừ nhẹ, “hắn là bằng hữu của Quân Tử Dạ… cho nên có một điểm chàng nói không sai — đúng là một kẻ rảnh rỗi vô cùng, phúc khí còn hơn chàng nhiều.

Nàng còn chưa rút hết vẻ mặt ghét bỏ dành cho hoàng thượng thì đã thấy hoàng thượng một mặt độ lượng, chẳng thèm so đo, lại còn rất chu đáo rót trà cho nàng, vẻ mặt vô cùng hứng thú.

Dung Uyển Tịch không khách khí gì, nhận lấy chén trà hoàng thượng đưa rồi tiếp tục nói:

“Người này tướng mạo không tệ, dáng dấp cũng xem như tốt, nhưng tính tình thì khó khen. Lúc thì nhã nhặn lễ độ, ôn nhuận như ngọc, lúc lại ngạo ngược hung tàn, khiến người ta chẳng thể đoán nổi hắn đang nghĩ gì. Nhưng có một điểm thì chắc chắn — hắn có dã tâm. Hắn rất xem trọng hoàng quyền Tuyết quốc, và bất mãn sâu sắc với đương kim Thái hậu.

Hoàng thượng bật cười: