Trong chiến báo từ biên ải gửi về viết rõ: Lôi quốc đại bại hai trận, quân lương và binh bị đều không đủ, triều cục trong nước lại rối ren — tiên đế vừa băng hà, tân đế mới lên ngôi, nhất thời vô tâm tái chiến, dốc toàn lực cầu hòa. Họ nguyện ý cắt nhường hai tòa thành nơi biên ải cho Phong quốc.

Nhưng xét kỹ hai thành mà họ đưa ra, lại chẳng phải nơi hiểm yếu, giữ lại cũng chẳng có mấy giá trị. Thế nên, cầu hòa là thật, nhưng mưu đồ tích tụ thế lực để phản công về sau cũng là thật.

“Kỳ thành với Bang thành, nếu hai thành này cắt nhường cho chúng ta, thì đường biên mới của bọn họ sẽ là Bạch thành và Hòa thành. Ngoài hai thành ấy có núi Hắc Nham, đường núi hiểm trở, dễ thủ khó công. Một khi đại chiến tái khởi, chiến sự tất sẽ lan tới hai thành này. Đến lúc đó, binh lực mà chúng ta phải dùng để công phá Bạch thành và Hòa thành, ít nhất cũng phải gấp đôi so với hiện tại.

Hoàng thượng nằm ngửa trên giường, tay gối đầu, nhìn như ung dung, nhưng ngữ khí thì vô cùng tỉnh táo.

Dung Uyển Tịch mỉm cười, ra hiệu cho Vân Thường và thị vệ lui xuống. Đợi người lui sạch, nàng mới nói: