Bạc Hinh Lan nắm lấy tay Tần Dĩnh Nguyệt, thở dài như an ủi: “Bệ hạ xưa nay vẫn có tình với muội, chỉ là muội vì thương thế trên thân, luôn tự mình xa cách. Nay thương thế muội đã có thể trị lành, đợi sau khi bình phục, ngày tháng chắc chắn sẽ tốt hơn nay nhiều, cũng không cần mãi ở nơi lạnh lẽo vắng vẻ như Sương Lộ Các này nữa. Hai người mỉm cười, ánh mắt giao nhau, tự nhiên đều hiểu rõ tâm ý của đối phương. Thực ra Bạc Hinh Lan tới, cũng không có lời nào trọng yếu. Nàng đến, chính là chuyện quan trọng nhất. Chỉ cần nàng nghe lời nhắn của Tiểu Đào mà đến đây, đã đủ chứng tỏ nàng vẫn như thuở còn ở trong phủ, nguyện ý liên thủ cùng Tần Dĩnh Nguyệt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương