“Có được phương thuốc do Quân thần y kê, chẳng đến một năm, dung mạo của tiểu chủ liền có thể khôi phục rồi. Đến khi ấy, chỉ cần tiểu chủ khéo léo dụng tâm một chút, Sương Lộ các của chúng ta, hẳn sẽ trở thành nơi được sủng ái nhất trong cả Vị Ương cung! — Tiểu Đào thấy đêm đã khuya mà Tần Dĩnh Nguyệt vẫn chưa có ý muốn nghỉ ngơi, chỉ ngồi trước bàn trang điểm, lặng lẽ nhìn dung mạo bị mạng che mặt phủ kín của mình, liền lên tiếng tâng bốc. Tần Dĩnh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, đáp: “Chuyện sủng ái trong hậu cung, nào đơn giản như lời ngươi nói? Thực ra Tiểu Đào lúc này đã mệt rũ cả người, mí mắt cứ chực sụp xuống, nhưng tiểu chủ chưa nói nghỉ, nàng nào dám lui? Đành dốc lòng nịnh nọt vài câu mong được lui xuống sớm. Nào ngờ lại vuốt đuôi ngựa trúng phải đuôi cọp, chỉ còn biết im lặng không dám nói thêm. Tần Dĩnh Nguyệt nói: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương