Nghĩ đến tâm ý của Hoàng tổ phụ khi xưa, chắc hẳn là mong người nữ nhân mà lão nhân gia yêu thương nhất, có thể mãi mãi ở lại nơi hai người lần đầu kết duyên, giữ lấy những ký ức tươi đẹp thuở ban đầu, không phải chuyển đến nơi cung thất xa lạ, để rồi chẳng còn dấu vết năm xưa, sống cô đơn quạnh quẽ.

Nhưng thực chất, đối với Tĩnh quý thái phi mà nói, chuyện này lại chẳng phải điều gì tốt lành. Người đã khuất không còn, chỉ để lại một gian phòng chứa chan hồi ức. Còn người còn sống, suy cho cùng vẫn không tránh khỏi bao nhiêu phiền não của chốn trần tục, muốn sống bằng ký ức mà qua ngày… nói dễ, làm khó.

Phi tần đời hoàng tổ phụ, đến nay chỉ còn lại thái hoàng thái hậu cùng Tĩnh quý thái phi hai người. Thái hoàng thái hậu hiện vẫn an tọa trong Từ Ninh cung, vì tôn nhi đăng cơ, nên thuận lý thành chương mà lại được phong tôn hiệu. Còn Tĩnh quý thái phi thì sao? Từ khi hoàng tổ phụ băng hà đến nay, chẳng ai hỏi đến, chỉ còn lại một cái danh hư mà thôi.

Nghĩ đến, hoàng tổ mẫu chắc hẳn là mang lòng oán trách với bà. Nhưng đã là người mẫu nghi thiên hạ, tất cần có lòng khoan hậu bao dung. Bởi vậy chưa từng gây khó dễ, mặc bà ở tây cung mang lấy cái danh hiệu đó. Không hỏi, không quản, ấy chính là trí tuệ của tổ mẫu.

Bởi với quý thái phi mà nói, không có con, mất đi phu quân, lại vì một niệm của phu quân mà cả đời rơi vào thế khó xử, đã là chuyện khổ cực vô cùng. Bà còn sống, vốn dĩ đã là một loại giày vò. Như thế, tổ mẫu còn đâu cần phải gánh thêm cái tiếng xấu?