Trước bữa trưa, Dung Uyển Tịch đã sai Tiểu Phúc Tử truyền khẩu dụ, phong Tần thị ở Sương Lộ các làm Quý nhân.
Việc để Tiểu Phúc Tử đi truyền, là để cho Tần Dĩnh Nguyệt hiểu rõ, dù khẩu dụ là do Dung Uyển Tịch ban ra, nhưng kỳ thực là do hoàng thượng biết rõ và ngầm đồng ý, chứ không phải nàng ta tùy ý hạ thấp thân phận. Phong làm Quý nhân, trên thực tế là ý của hoàng thượng, chỉ là người chịu trách nhiệm truyền lệnh lại là Uyển Tịch.
Thực ra, vị phân Quý nhân cũng chẳng phải là thấp. So với các phi tần trong phủ như Tề thị, Mẫn thị, thì cũng đồng cấp, cho thấy hoàng thượng vẫn xem nàng ta là một phần trong hậu cung.
Nếu nàng là người biết điều, nhận được vị phân này rồi thì nên biết thế là đủ. Cứ thế ở trong Sương Lộ các, an phận thủ thường mà sống, dựa vào thời gian và tích lũy công lao trong cung, từ từ thăng lên làm tần. Nếu có thể lên được tần, thì đã là cực hạn trong hậu cung triều này. Sau này trở thành Thái tần, chuyển vào Tây hậu cung, dù sao cũng được một cung riêng, sống an ổn cả đời, cũng là một phúc phần.
Chỉ tiếc, Tần Dĩnh Nguyệt lại không phải người dễ dàng cam tâm. Vị trí Quý nhân này, e rằng chỉ là điểm khởi đầu cho dã tâm của nàng ta mà thôi.