Dung Uyển Tịch biết, nếu nàng còn tiếp tục khuyên nữa, chỉ sợ Thái hoàng thái hậu sẽ lạnh lùng nói: “Chuyện trong cung ai gia, chẳng lẽ còn cần ngươi tới quản? Nếu để tình hình căng thẳng đến mức ấy, mọi chuyện e rằng sẽ càng khó xử hơn. Thái hoàng thái hậu làm như vậy, chính là để thể hiện quyết tâm với Hoàng thượng. Tâm ý của bà đã định, chẳng ai có thể lay chuyển. Lúc này nàng có thể làm được gì? Có lẽ chỉ còn cách — đứng nhìn. Nhưng... đó rốt cuộc cũng là những mạng người sống sờ sờ! Họ đã vì Vị Ương cung, vì Thái hoàng thái hậu mà cống hiến nửa đời người, cuối cùng, chỉ vì biết quá nhiều… mà phải chết. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương