“Chúng ta… đã định đoạt sẽ lấy mạng ngươi…

Lời nói của Thái hoàng thái hậu vừa dứt, trong lòng Dung Uyển Tịch lại vang lên một lần nữa.

Một luồng gió lạnh lùa qua khe cửa, thổi vào khiến sống lưng nàng lạnh buốt. Cảm giác hàn ý như xuyên qua da thịt, lan thẳng đến tận xương tủy, rồi từ đó tràn khắp toàn thân…

Nàng chưa từng nghĩ, khi bản thân đang vì huyết mạch hoàng gia mà bôn ba nơi biên cương, thì tại kinh thành này, đã có một thanh đao lơ lửng chực chờ — chỉ đợi nàng đặt chân về đến, sẽ lập tức giáng xuống, thẳng vào đầu nàng, không chút lưu tình.

Thế nhưng vì sao cuối cùng lại không hạ xuống?