Nàng từ trước đến nay chưa từng hạ mình tranh giành với những nữ nhân trong phủ. Dù biết trong lòng hắn chất chứa quá nhiều bóng hình, nàng cũng chưa từng có ý định phí tâm lực đánh bại người khác, càng không mưu cầu độc chiếm lấy hắn. Điều nàng muốn thật ra rất đơn giản—chỉ cần trong lòng hắn, nàng là người khác biệt so với tất thảy còn lại, thế là đủ rồi.
Vì vậy, nàng luôn làm những điều người khác không làm. Khi hắn độc sủng Dung Uyển Tịch, Bạc Hinh Lan và Lư Thải Hi lại vắt óc suy nghĩ để củng cố địa vị. Còn nàng thì sao? Chỉ lặng lẽ sống yên phận, ngày ngày thu mình dưỡng tính trong phòng, tu thân dưỡng tâm. Thậm chí còn không lanh lợi bằng Tề thị và Mẫn thị, biết nịnh bợ Dung Uyển Tịch.
Chính bởi cái sự “độc thiện kỳ thân”, không tranh không đoạt ấy, mới khiến nàng rơi vào cảnh ngộ ngày hôm nay, kết cục chẳng khác gì Lương Thanh Tư—người từ đầu tới cuối chỉ là vật trang trí mà thôi.
Lương Thanh Tư ít ra còn có thân phận trắc phi của Thần vương làm chỗ dựa, còn nàng thì sao?
Luận gia thế, phụ thân nàng chẳng qua là một phu tử dạy học, sao bì được với xuất thân là thiên kim của chính tứ phẩm phủ doãn như Lưu Ngọc Khiết—dẫu nàng ta chỉ là thứ xuất, càng không thể so sánh với Hoắc Tiểu Yến. Hoắc Tiểu Yến tuy xuất thân giang hồ, song nhà mẹ đẻ lại có thế lực hùng hậu, trong loạn thế từng lập đại công với Hoàng thượng, nay nhìn thế cục hiện tại, đến cả nữ nhi vương hầu cũng khó lòng sánh được. Còn về Bạc thị, người có Thái hoàng thái hậu và Thái hậu làm chỗ dựa, lại sinh trưởng tử, thì đã bỏ nàng lại xa tít tắp.