Thánh chỉ xưa nay đều có hai bản, một bản giao tận tay đại thần hay phi tần nhận chỉ, bản còn lại do các nô tài sao chép cẩn thận, đưa vào thư khố của Tông nhân phủ, để làm căn cứ về sau. Nay Hoàng thượng ban thánh chỉ ấy nhập khố lưu trữ, hậu thế nếu tra xét, chẳng phải sẽ sinh lời bàn ra tán vào sao? “Ngươi ngốc thật đấy, chẳng phải đều phải ghi rõ ngày tháng năm nào, dùng để làm việc gì hay sao?” Hoàng thượng khẽ điểm vào mặt sau của thánh chỉ. Lý Trung Quý được lời ấy nhắc nhở, song vẫn thấy khó xử, nói: “Nhưng mà… bệ hạ, tự cổ chí kim, chưa từng có ai viết thánh chỉ lập hậu như vậy a...” “Quan tâm tổ tiên làm gì? Trẫm phong lập Hoàng hậu của trẫm, lẽ nào còn phải học theo bọn họ? Xưa chưa có, vậy trẫm chính là người đầu tiên thì đã sao? Nếu nhờ việc này mà trẫm cùng Hoàng hậu lưu danh thiên cổ, há chẳng phải là chuyện tốt lành lắm ru?” Hoàng thượng cười đáp. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương