Tĩnh vương thở dài:

“Ta lại tình nguyện nàng nghĩ không thông, tình nguyện nàng nguyện ý cùng ta rời đi. Nhưng nàng làm vậy là vì ta, ta sao có thể không biết cảm kích? Nghĩ kỹ lại, nếu hai ta thật sự rời khỏi kinh thành, ta thì không sao, nhiều năm ở bên ngoài, đã quen cảnh gió sương phiêu bạt. Nhưng Sơ Hạ thì sao? Nàng lẽ nào không nhớ nhà?

“Dù gì nàng từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ hai năm ở biên cương, vẫn luôn ở lại trong kinh thành. Đối với nàng mà nói, tam tẩu, Tri Thu, đều là thân nhân. Nếu ra ngoài ẩn cư, danh phận mờ mịt, chẳng thể gặp lại người thân, nàng sao không cô đơn cho được? So ra, ở lại kinh thành yên ổn sống qua ngày, vẫn là tốt hơn.

Tĩnh vương quay đầu nhìn về phía Dung Uyển Tịch, chân thành nói:

“Tam tẩu, ta hy vọng chuyện này do tẩu ra mặt, giúp ta vì Sơ Hạ mà mưu một cái thân phận đàng hoàng. Dù sao tam tẩu xưa nay luôn xem hai nha đầu ấy như muội muội ruột, chi bằng nhận Sơ Hạ làm nghĩa muội, như vậy, nàng sẽ có thân phận nghĩa tiểu thư của phủ Dung gia. Có được thân phận này, ta lại lấy chuyện nạp nàng làm Trắc phi làm điều kiện, mới có thể cưới tiểu thư Trần gia. Tam tẩu thấy thế, có ổn thỏa chăng?