Nàng đã đói đến cực điểm, cũng không khách sáo, đưa tay chỉ con gà quay trong tiệm thịt bên cạnh. Hắn bật cười ha hả, cười nói: “Ngươi thật đúng là chẳng khách khí chút nào! Ngoài gà quay ra thì sao? Ngươi còn muốn gì nữa? Nàng lại chỉ về phía tiệm bánh đằng sau. “Còn gì nữa? Hắn không những không giận vì nàng tham lam, mà lại càng hỏi bằng giọng kiên nhẫn hơn. Sắc mặt cũng từ tươi cười trêu đùa ban nãy, chuyển thành ôn nhu có chút xót xa. Nàng nhớ ánh mắt ấy—đó là lần đầu tiên trong đời nàng cảm nhận được sự ấm áp. Nàng tuyệt đối không thể nhìn lầm, càng không thể nhớ nhầm. Nàng nhớ, hắn từng nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng và đau lòng như thế. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương