“Phải, phải, phải! – Tĩnh Vương vội gật đầu đáp – “Quả đúng là như vậy! Tam tẩu từ trước tới nay luôn đối đãi với nàng không tệ, nếu nàng cứ lặng lẽ rời đi như thế, chẳng khác nào không tin nàng ấy, e rằng sẽ khiến nàng ấy đau lòng. Nàng nếu muốn nói, thì cứ nói với tam tẩu là được, nhưng tuyệt đối đừng để tam ca ta biết. Ta không muốn huynh ấy quá sớm cảm thương, nam nhi đại trượng phu, vẫn nên hào sảng một chút thì hơn. Đến khi đó, ta chỉ để lại cho huynh ấy một phong thư là được rồi.

Sơ Hạ mỉm cười khẽ gật đầu, nhẹ giọng:

“Yên tâm, ta sẽ không để tiểu thư và điện hạ biết.

“Tẩu tử là người rất có nghĩa khí, nếu nàng đã nhờ, chắc chắn sẽ không nói với tam ca đâu… Nhưng nàng cần bao nhiêu thời gian để chuẩn bị vậy? Ta thấy thái hậu bên kia có vẻ sốt ruột lắm, chúng ta vẫn nên hành động sớm thì hơn.

“Ấy… cũng nhanh thôi, ba ngày, năm ngày gì đó… – Sơ Hạ thuận miệng đáp qua loa.