“Phong Bắc Thần, đây là thứ tốt đẹp nhất thế gian, ngươi không thể dễ dàng khinh nhờn như vậy…… Nàng đem thân tâm giao cho ngươi, đem cả đời phó thác cho ngươi, vậy mà ngươi, ngay cả một đêm hoa chúc chân chính cũng không cho nàng……

Thần vương vừa dịu dàng hôn lên thân thể mềm mại của Dung Uyển Tịch, lý trí cũng dần quay trở lại giữa hơi thở dịu dàng kia.

Một hồi lâu sau, khi những dịu dàng nồng cháy dần hóa thành chuồn chuồn lướt nước, Thần vương chậm rãi ngồi dậy, khẽ hôn lên cánh môi đang cắn chặt vì hồi hộp của nàng, cười nhẹ mà nói:

“Lời nàng nói đúng lắm, ngày mai còn có chuyện trọng yếu phải lo, ta không thể để tiểu yêu tinh như nàng hút cạn tinh lực được đâu.

Dung Uyển Tịch sững người…