Hoàng quý phi nói xong, lại cúi người thi lễ với hoàng hậu một lần nữa, vẻ cung kính quay trở lại, giọng nói cũng dịu đi, thành khẩn nói:

“Thần thiếp có lời mạo phạm, mong nương nương chớ trách tội. Nhưng những điều thần thiếp vừa nói, đều là lời gan ruột, từng câu từng chữ đều là sự thật. Lời đã hết, chỉ mong nương nương tam tư nhi hậu hành.

Nói đoạn, hoàng quý phi xoay người trở vào trong điện. Nhưng nàng không bước ngay đến bên giường long sàng, mà chỉ đứng cạnh cửa nhỏ, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chỉ thấy quả nhiên hoàng hậu vẫn chưa chịu rời đi, vẫn tiếp tục khóc gọi ngoài cửa:

“Thẩm Dao Mẫn! Nếu không phải tiện nhân ngươi mê hoặc thánh thượng, bổn cung sao lại rơi vào bước đường này? Nay bổn cung muốn gặp hoàng thượng, cớ sao để tiện nhân như ngươi ra mặt hống hách? Nhất định là ngươi đã ở bên tai hoàng thượng thổi gió, khiến người không chịu ra gặp bổn cung… Hoàng thượng… thần thiếp có lời muốn nói với người… cầu xin người gặp thần thiếp một lần thôi, một lần thôi… Hoàng thượng…