Thấy Hoàng hậu quả nhiên dừng bước, chỉ ngây ngẩn nhìn chằm chằm vào thanh đao vừa rút ra, đám thị vệ mới thầm thở phào. Vị thị vệ kia vừa định lên tiếng khuyên nhủ, ai ngờ Hoàng hậu bỗng rít lên một tiếng “vô lễ!”, nét mặt dữ tợn, bất chợt vung tay đánh thẳng vào lưỡi đao trước mặt! Thị vệ cả kinh, vội vàng muốn rút đao lại, nhưng đã không kịp nữa. Tay Hoàng hậu quét trúng lưỡi đao, cổ tay rạch vào sống kiếm! Lưỡi đao cũng theo đó “choang” một tiếng rơi xuống nền gạch mát lạnh của vĩnh đạo. Đồng thời, cổ tay trắng ngần của Hoàng hậu, cũng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Máu chảy dọc cánh tay, rỏ xuống nền đất lạnh lẽo dưới ánh đèn cung ảm đạm. Chúng thị vệ đều bị dọa đến ngây người, nhất thời không ai kịp phản ứng, chỉ trơ mắt đứng đó, không hẹn mà cùng chết lặng. Hoàng hậu cũng không cảm thấy đau đớn, chỉ gào lên một tiếng: “Cút ra! rồi đẩy mạnh hai thị vệ phía trước, điên cuồng xông về phía trước. Hai người kia đang đờ người, bị đẩy bất ngờ, suýt nữa ngã sấp xuống đất. Nhưng cũng nhờ thế mà tỉnh hồn lại, vội vàng gọi lớn: “Nương nương! rồi rối rít đuổi theo. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương