Phải thừa nhận, hắn đúng là một kẻ cực kỳ đê tiện. Chính vì thế, kẻ thắng sau cùng… mới là hắn.

Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu, mới thở dài nói:

“Việc đã đến nước này, nói đến chuyện quay đầu cũng vô ích. Hôm nay, kẻ thắng là ngươi, trẫm liền đem giang sơn này giao lại cho ngươi. Trẫm hy vọng, trong tay ngươi, Phong quốc có thể nhất thống thiên hạ. Hy vọng ngươi thật sự có thể trở thành minh chủ muôn phương. Ngươi… có thể làm được chăng?

“Thần nhi nhất định dốc hết toàn lực, Thần vương đáp.

Nhưng lời hứa chắc chắn, hắn lại không thể nói ra. Nếu trong những năm hắn làm hoàng đế Phong quốc, thiên hạ vẫn còn yên ổn, hắn sẽ không chủ động khơi mào chiến sự. Nhất thống thiên hạ, mục đích cuối cùng là để chấm dứt binh đao. Việc này phải đợi thời cơ. Nếu thời cơ tới, có thể chỉ vài năm là hoàn thành. Nhưng nếu chưa đến, thì dẫu trải qua một đời, hai đời, cũng chưa chắc làm được.