Lúc này, dù trong lòng Bạch thái y vạn phần không tình nguyện, nhưng cũng không thể không là người mở miệng trước. Run rẩy đáp “dạ hồi lâu, mới nói: “Thần y thuật nông cạn, lấy khả năng của thần, thực sự không thể cứu chữa long thể. Nếu cả gan mà nói… thì là… lực bất tòng tâm a… Bạch thái y vừa nói xong, liền dập đầu thật mạnh xuống đất, nước mắt nước mũi cùng trào ra trong khoảnh khắc. Thái y trong Thái y viện mỗi khi gặp phải bệnh tình khó xử, đều là như vậy — người người chẳng khác chi những tay diễn xuất giỏi giang. Kỳ thực cũng không hoàn toàn là giả bộ. Chỉ nghĩ đến việc nếu chữa không xong sẽ bị truy tội, thậm chí có thể bị bồi táng theo chủ tử, thì đã khiếp đảm, ủy khuất đến cực điểm, nước mắt liền chẳng thể không rơi. Nghe Bạch thái y nói vậy, Lý Trung Quý thoáng ngẩn người, rồi cũng theo quy củ quát lên: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương