Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu… trong đầu còn nhớ rõ long phù mà Thần vương dâng lên khi vừa vào mật đạo… Cuối cùng, người mới chậm rãi phân phó:
“Được rồi, đã là ngô nhi nói lời cầu xin, trẫm sẽ tha cho bọn họ một mạng.
“Trung Quý, soạn thêm một đạo thánh chỉ khác… Những kẻ theo Chu gia và Dung vương tạo phản, vốn nên toàn bộ xử tội tru di cửu tộc. Nhưng do Thần thân vương cầu xin cho Vu, Kỷ hai người, nói rằng bọn họ bị ép khởi sự, lại biết hối cải đúng lúc, tội chưa đến mức phải chết. Vậy trẫm mở một đường sống, tha cho Vu, Kỷ hai người cùng cửu tộc của họ. Việc cũ bỏ qua, giữ nguyên chức vụ Đô úy của Vu Hải Thành. Còn Kỷ Hồng Sinh đã hy sinh vì nước, truy phong một cấp, hậu táng trọng lễ.
“Tuân chỉ. Lý Trung Quý lĩnh mệnh lui xuống lo việc soạn chỉ.
Nghe hoàng thượng nói ra mấy lời như “chỉ cần con mở lời, trẫm sẽ tha thứ, lại gọi Thần vương là “ngô nhi, đủ thấy lòng tin và yêu mến sâu đậm, khiến cho trong lòng Dung vương càng thêm nguội lạnh. Lúc này, hắn không còn đau khổ, cũng chẳng còn oán hận, chỉ thấy nực cười.