Dung Uyển Tịch coi như không thấy ý khiêu khích ẩn trong nụ cười của Tần Dĩnh Nguyệt, chỉ nhàn nhạt đáp lại một cái gật đầu, sau đó quay người đi đến bên tủ, định thu dọn một số đồ đạc. Những thứ có thể dùng được thì mang theo, vì sau trận chiến này, không quá đêm nay, bọn họ sẽ phải lập tức trở về kinh thành. Tần Dĩnh Nguyệt lại bước đến sau lưng nàng, mỉm cười hỏi: “Vương phi, người nói xem, trận chiến này ai sẽ thắng? Dung Uyển Tịch cười nhẹ: “Chuyện rõ rành rành, Dung vương sẽ chẳng thu được lợi lộc gì. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương