Mọi hành động của Dung Uyển Tịch đều thong dong, bình thản, cứ như thể nàng vốn dĩ là chủ nhân thứ hai của Huệ Hiền Cư vậy, hoàn toàn không có chút ý thức rằng mình là khách không mời. Sau khi bận rộn xong, nàng đứng trên giường vươn vai một cái, sau đó nhẹ nhàng nhảy xuống, tiến đến trước mặt vị phu quân vẫn đang giận dỗi với nàng, cười hì hì nói: “Ta tới bầu bạn với chàng đây. “Nhảm nhí! Thần vương lạnh mặt quát một tiếng, sau đó trực tiếp vác nàng lên vai, sải bước đi về phía giường. “Ê ê... Chàng làm gì vậy… Chàng làm gì vậy… Nhịn chút đi mà, lão Tứ còn đang ở đây đấy… Dung Uyển Tịch vùng vẫy kêu lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương