Chuyện gây náo động lớn như vậy, Sơ Hạ không khỏi cảm thấy khó xử, áy náy nói: “Tiểu thư, chuyện lần này làm quá lớn rồi, e rằng sẽ bị người ta bắt bẻ mất.” “Không sao.” Dung Uyển Tịch điềm nhiên nói, “Ai đánh mất thứ quan trọng mà lại không tìm? Chẳng qua chuyện này lại xảy ra vào ban đêm mà thôi.” “Nhưng mà thời điểm này…” Sơ Hạ càng nghĩ càng lo lắng, “Điện hạ và tiểu thư vẫn đang có chút căng thẳng, nếu bị kẻ có tâm lợi dụng để nói xấu, e rằng lúc điện hạ quay về sẽ có kẻ đến gièm pha trước mặt ngài. Tất cả là lỗi của nô tỳ, nhất thời hồ đồ mới gây ra rắc rối lớn như vậy.” Dung Uyển Tịch mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai nàng: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương