“Vẫn còn một chuyện nữa, ngoại công chớ quên...”

Dung vương bước lên trước, gương mặt lộ vẻ lo lắng.

“Chuyện gì?” Chu Viêm cau mày, cảm thấy câu này có chút kỳ lạ. Sao tự dưng thằng nhóc này lại như đang để cho lão tự do hành động thế này?

“Ngoại công...” Dung vương lúc này đã đứng ngay sau lưng Chu Viêm, thân mật vỗ nhẹ lên lưng lão, mỉm cười:

“Người đừng quên, có ta ở sau lưng người, thế lực của Chu gia đi bắt tên nghịch tử giết cha sẽ là danh chính ngôn thuận. Nhưng nếu không có ta, mà Chu gia dám tự ý đến Huệ Hiền Cư bắt người, thì đó chính là mưu phản.”