Khi ngoại công ra tay với hắn, liệu hắn còn có cơ hội phản kháng không? Không hề. Ban đầu, hắn cứ nghĩ mình có thể đấu một trận cao thấp với lão già ấy. Nhưng thi thể của phụ hoàng vẫn còn nằm ngay tại Thừa Thiên Các, hiển hiện rõ ràng trước mắt. Hắn không thể không thừa nhận rằng, bản thân căn bản không phải là đối thủ của lão. Nếu cứ tiếp tục đợi đến khi ngoại công ra tay… Hắn không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao. Hắn không muốn đi vào vết xe đổ của phụ hoàng… Không thể, tuyệt đối không thể. Vì vậy, hắn nhất định phải ra tay trước. Lúc này đây, đối với hắn mà nói, Thần vương đã không còn là kẻ địch lớn nhất nữa, mà phụ hoàng đã chết lại càng không phải. Kẻ thù đáng sợ nhất chính là lão già khiến hắn chỉ cần nghĩ tới cũng thấy lạnh sống lưng—ngoại công của hắn. Chỉ cần nhớ tới đôi mắt sắc như chim ưng của lão, hắn liền thấy lạnh buốt toàn thân, thậm chí cả đôi chân cũng mềm nhũn đi, gần như không dám quay về đối mặt với lão. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương