“Tra xét sao… Hoàng thượng thở dài một tiếng, nhẹ nhàng vỗ lên bàn tay Hoàng Quý Phi, chậm rãi nói: “Chuyện này không có gì đáng để tra cả. Lân nhi bây giờ đã không còn phân biệt nổi hắn mang họ gì nữa rồi. Đứa trẻ này… thật khiến người ta lạnh lòng. Nghe vậy, Hoàng Quý Phi không dám nói thêm gì nữa, chỉ khẽ cười, nhẹ giọng trấn an: “Cũng là do đêm dài mệt mỏi, khiến bệ hạ thêm phiền muộn. Bệ hạ mau ngủ đi, sáng mai thức dậy, những chuyện phiền lòng này tự khắc sẽ tiêu tan thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương