Vốn dĩ là một cánh chim tự do giữa rừng xanh khiến bao người ngưỡng mộ, vậy mà lại tự nhốt mình vào lồng son xa hoa nhưng ngột ngạt này. Dung Uyển Tịch mỉm cười nói: “Từ khi muội vào phủ, ta vẫn chưa có thời gian qua thăm. Nghĩ rằng mấy ngày nay điện hạ đi Mông Sơn, ta sẽ có chút rảnh rỗi để đến gặp muội, không ngờ muội lại đến trước.” Lời nói khách sáo nhưng xa cách, rõ ràng chỉ là sự khách khí giả tạo. Hoắc Tiểu Yến cúi đầu, giọng đầy áy náy: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương