Triệu Úc lắc đầu nói: “Chuyện này thì thảo dân không biết. Chỉ cảm thấy có điểm đáng ngờ, liền lén dùng bút chu sa mang theo bên người vẽ lại chân dung hắn. Thật lòng mà nói, thảo dân quả thực có chút hiếu kỳ muốn tìm hiểu, nhưng vì e ngại mấy tên hộ vệ đi theo hắn nên không dám theo dõi thêm. Vẽ xong rồi, sợ bị phát hiện, liền vội vàng tính tiền rồi rời đi.” Hoàng thượng nghe xong, thấy hắn cũng chỉ biết đến thế, ngay cả chỗ ở của Chu Thanh Sơn cũng không rõ, trong lòng ngược lại lại càng tin tưởng hơn. Huống hồ, muốn xác thực chuyện này cũng không khó, chỉ cần phái người tới Lư Châu điều tra một phen là biết ngay. Vì vậy, sau khi trò chuyện đôi câu, dặn dò hắn ở kinh thành chơi cho thỏa thích, liền sai hắn và Đỗ Phong Sinh lui xuống. Sau đó, lập tức triệu người của Tịnh Trần Ti đến, ra lệnh bọn họ nhanh chóng tới Lư Châu điều tra kỹ lưỡng. Nếu phát hiện Chu Thanh Sơn vẫn còn sống, thì bí mật xử lý hắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương