Thần Vương cầm túi tiền trên tay, miệng lẩm bẩm mãi: “Xấu quá, xấu quá…” nhưng ánh mắt thì lại đầy trân quý, tay không ngừng vuốt ve như bảo vật.

“Cầm rồi thì phải đeo bên người, nếu không chẳng phải ta thêu vô ích sao?” Dung Uyển Tịch đẩy hắn một cái, nhắc nhở.

“Nàng thay cho ta đi.” Thần Vương lại đưa túi tiền về phía nàng.

Dung Uyển Tịch lắc đầu, làm bộ bất đắc dĩ, nhận lấy túi tiền. Sợ rằng lật chăn lên sẽ khiến hắn thấy lạnh, nàng dứt khoát luồn tay vào trong chăn, mò đến thắt lưng của hắn…

Tối qua Thần Vương ngủ không ngon, sáng sớm lại phải vào triều, sau đó còn bận rộn bên ngoài suốt cả ngày. Lúc về chắc hẳn đã gần như kiệt sức, nên hắn chẳng buồn thay quần áo, cứ thế chui thẳng vào chăn.