Lúc trước hắn thuận theo ý của đại ca, đưa Tần Dĩnh Nguyệt về phủ, chính là muốn để đại ca tưởng rằng hắn đã trúng kế, từ đó có thể thả tay hành động. Quả nhiên, đại ca hắn không làm hắn thất vọng. Ngay sau khi hắn đưa Tần Dĩnh Nguyệt về, bên phía đại ca lập tức hành động gấp rút, bí mật bố trí, chỉ còn thiếu một cái cớ nữa mà thôi.

Nhìn vào những chuẩn bị từ trước của đại ca, có thể thấy quyết tâm của y vô cùng kiên định, dường như đã quyết không để lại đường lui cho bản thân. Ban đầu, nếu đại ca đã quyết như vậy, hắn vốn nên vui vẻ tiễn y một đoạn. Nhưng đến lúc này, hắn vẫn không khỏi nảy sinh lòng trắc ẩn, muốn cho đại ca một cơ hội thu tay lại, không muốn trơ mắt nhìn y bước lên con đường phản nghịch.

Thực ra cũng có một khả năng khác, rằng những gì hắn điều tra được, tất cả chỉ là một kế sách của đại ca. Có thể, mục đích thực sự của đại ca chính là để hắn đem chuyện này bẩm báo với phụ hoàng, từ đó phản đòn, vu cho hắn tội bịa đặt hãm hại. Như vậy, phía sau những gì hắn điều tra được chắc chắn còn ẩn giấu những chuyện khác. Nhưng đến hiện tại, thế lực của hắn chỉ có thể tra được đến đây. Và kết quả duy nhất hắn có trong tay chính là—đại ca muốn tạo phản.

Tội danh vu cáo hoàng huynh mưu phản, không hề nhẹ hơn tội danh đại ca buộc tội phụ hoàng chút nào. Một khi trúng kế, e rằng hậu quả khó mà gánh vác nổi.

Vậy nên, bất kể là muốn thuận nước đẩy thuyền, nhân cơ hội này chấm dứt tranh đấu, hay chỉ vì chưa đoán định được đại ca đang giở trò gì, hắn cũng không thể sớm bẩm báo chuyện này với phụ hoàng.