“Vậy nàng cũng để Nhị ca tự kéo quần sao?” Cuối cùng Thần vương cũng không giả vờ chết nữa, cất lời hỏi.

“Không đâu,“ Dung Uyển Tịch nghiêm túc đáp, “Linh ca ca trúng kịch độc, cả người suy yếu, đâu còn sức mà tự mặc quần áo? Ta còn phải giúp huynh ấy cột cả đai lưng nữa.”

“Nàng!” Thần vương đột ngột bật dậy khỏi giường, vươn tay kẹp lấy cổ nàng.

Dung Uyển Tịch vừa thu dọn hộp thuốc xong, đang định đứng lên, còn chưa kịp đứng vững thì đã thấy hắn trừng mắt nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống. Nàng bị dọa đến mức hồn vía suýt bay mất.

Nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, nhìn dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi nhưng lại không dám ra tay thật sự của hắn, nàng bật cười “phụt” một tiếng. Đưa tay nhẹ nhàng phủ lên bàn tay hắn, dịu dàng hỏi: “Chàng đang ghen à?”