“Mẫu hậu, Dung Vương không phủ nhận, chỉ khẽ thở dài một hơi, “nhi thần há có thể hành động thiếu suy nghĩ như vậy? Nếu phụ hoàng vẫn còn chút tình phụ tử với nhi thần, nhi thần tuyệt đối sẽ không mạo hiểm. Nhưng nếu người thiên vị lão tam quá mức, vậy thì nhi thần cũng chẳng còn cách nào khác…

Hắn nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Ngoại công nói không sai, nếu đợi đến khi ai ai cũng nghĩ rằng con nên ra tay thì mới hành động, chẳng khác nào tự đưa mình vào miệng cọp. Cho nên nếu không đủ tàn nhẫn, thì chỉ có thể thất bại mà thôi. Mẫu hậu, nhi thần cũng không muốn làm vậy… nhưng nhi thần càng không muốn chết.

Mẹ con đóng cửa, nhỏ giọng bàn chuyện tạo phản, mà cứ như đang nói chuyện nhà.

Hoàng hậu nghe xong lời của Dung Vương, không có phản ứng quá mạnh, thần sắc trái lại càng thêm bình tĩnh. Bà nhìn con trai với ánh mắt phức tạp, hồi lâu sau mới hỏi: “Con thực sự đã suy nghĩ kỹ chưa?

Dung Vương gật đầu: “Tất nhiên.