Dung Uyển Tịch gật đầu, nói: “Ta ở núi Tử Vân gần một tháng, đúng là phát hiện trên núi có rất nhiều dược liệu hiếm mà chúng ta chưa từng gặp. Quân Tử Dạ có kể cho ta nghe một số loại, ta nhớ có một loại gọi là Y Nhân Diện, nếu dùng làm thuốc, có thể loại bỏ hoại tử và xóa sẹo rất nhanh.
“Núi Tử Vân là vùng bảo địa nằm ở giao giới ba nước, nơi khác không thể sánh bằng… Cúc đại phu dừng một lát, rồi với lòng nhân ái của một người thầy thuốc, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: “Nương nương, không biết chúng ta có cách nào mời được Quân Các chủ không?
Ông nói “chúng ta, nhưng thực chất vẫn là muốn để Dung Uyển Tịch đi mời. Ông và Quân Tử Dạ không có giao tình, nghe nói điện hạ cũng không quá thân thiết với y. Nhưng nương nương thì khác, có thể ở lại núi Tử Vân suốt một tháng, hơn nữa Quân Tử Dạ còn giảng dược lý cho nương nương, chứng tỏ hai người có quan hệ không tệ. Nếu có thể mời y đến để giúp chữa trị cho Dung Vương phi, cũng là một việc thiện, phải không?
“Chuyện này cứ giao cho ta là được. Không đợi Cúc đại phu nói thẳng, Dung Uyển Tịch đã chủ động nhận lấy, “Hiện giờ Quân Các chủ đang ở biên cương chữa bệnh cho Linh Vương, y nói đợi khi Linh Vương hoàn toàn hồi phục, sẽ đến kinh thành một chuyến. Khi đó, y nhất định sẽ ở tại phủ ta, ta sẽ dẫn y đến Nghi Lan viện xem qua. Không có gì phiền phức cả.
“Ôi chao, đây đúng là chuyện tốt! Cúc đại phu vui vẻ nói.