Nhưng nàng càng tỏ ra bình tĩnh, giọng nói lại càng lộ rõ vẻ thất vọng.

Sơ Hạ và Tri Thu liếc nhìn nhau, ai cũng không dám nhiều lời, chỉ thấp giọng đáp: “Dạ.”

Hai người hiểu ý, cùng nhau lui ra ngoài, đi thẳng đến trù phòng.

Dọc đường, Tri Thu thấp giọng nói: “Sao nghe giọng tiểu thư, giống như đã tới viện Nghi Lan vậy? Chẳng lẽ vị họ Bạc kia lại được sủng ái rồi? Tiểu thư vì chuyện này mà giận điện hạ sao?”

Sơ Hạ lắc đầu, nói: “Tiểu thư sao có thể vì chuyện của Bạc Hinh Lan mà giận điện hạ? Tiểu thư cũng không phải không biết, dù điện hạ có khôi phục vị phân cho Bạc Hinh Lan, cũng chỉ là vì nể mặt tiểu công tử mà thôi, chứ nào phải thật sự yêu thích nàng ta. Tiểu thư chưa từng là người hay ghen tuông.”