Sơ Hạ nói không sai, Thần Vương phái Lôi Đình và Truy Phong đến đây, rõ ràng là đã quá sốt ruột rồi. Nàng vừa định rời đi, hai người bọn họ lại vừa vặn đến. Đến khi trở về kinh thành, nếu nàng nói rằng ngay lúc mình sắp đi thì Lôi Đình và Truy Phong xuất hiện, ai mà tin cho được? Chắc chắn Thần Vương sẽ nghĩ nàng chỉ viện cớ mà thôi.

Giờ thì hay rồi, rõ ràng là Lôi Đình và Truy Phong thúc giục nàng về, chứ không phải bản thân nàng có ý định rời đi. Có muốn giải thích cũng chẳng được nữa rồi.

Nói nhiều cũng vô ích, Dung Uyển Tịch kiểm tra lại hành lý một lượt nữa, chắc chắn không có gì bỏ sót, sau đó quay sang dặn dò Tri Thu:

“Lát nữa, khi ngươi trở lại và gặp Lôi Đình cùng Truy Phong, hãy tỏ ra như không hề biết họ sẽ đến, ra vẻ ngạc nhiên một chút.

“Tiểu thư cứ yên tâm, nô tỳ biết phải làm gì rồi. Tri Thu vui vẻ đáp, sau đó tung tăng đi thu dọn đồ đạc.